满庭霜(再和)

宋代 葛郯
归去来兮,心空无物,乱山不斗眉峰。夜禅久坐,窗晓日升东。已绝乘槎妄想,沧溪迥、不与河通。维摩室,从教花雨,飞舞下天空。 何人,开宴豆,楚羹莼嫩,吴脸盘丰。看一声唉乃,落日收筒。应笑红尘陌上,津亭暮、十里斜风。从今去,青鞋黄帽,分付紫髯翁。
guī lái   xīn kōng   luàn shān dòu méi fēng chán jiǔ zuò   chuāng xiǎo shēng dōng jué chéng chá wàng xiǎng   cāng jiǒng tōng wéi shì   cóng jiào huā   fēi xià tiān kōng
rén   kāi yàn dòu   chǔ gēng chún nèn   liǎn pán fēng kàn shēng āi nǎi   luò shōu tǒng yīng xiào hóng chén shàng   jīn tíng shí xié fēng cóng jīn   qīng xié huáng mào   fēn rán wēng