满庭霜/满庭芳

宋代 李璆
白玉肌肤,清冰神彩,仙妃何事烟村。自然标韵,羞入百花群。不易盈盈瘦质,犯寒腊、独作春温。溪桥外,斜枝半吐,行客一销魂。 清香无处着,雪中暗认,月下空闻。算谁许幽人,相伴芳尊。莫放高楼弄笛,忍教看、雪落纷纷。堪调鼎,濛濛烟雨,滋养待和羹。
bái   qīng bīng shén cǎi   xiān fēi shì yān cūn rán biāo yùn   xiū bǎi huā qún yíng yíng shòu zhì   fàn hán zuò chūn wēn qiáo wài   xié zhī bàn   xíng xiāo hún
qīng xiāng chǔ zhe   xuě zhōng àn rèn   yuè xià kōng wén suàn shuí yōu rén   xiāng bàn fāng zūn fàng gāo lóu nòng   rěn jiào kàn xuě luò fēn fēn kān tiáo dǐng   méng méng yān   yǎng dài gēng