满庭霜/满庭芳

宋代 周纯
脂泽休施,铅华不御,自然林下真风。欲窥馀韵,何处问仙踪。路厌横桥夜雪,看暗淡、残月朦胧。无言处,丹青莫拟,谁寄染毫工。遥通。尘外信,寒生墨晕,依约形容。似疏疏斜影,蘸水摇空。收入云窗雾箔,春不老、芳意无穷。梨花雨,飘零尽也,难入梦魂中。
zhī xiū shī   qiān huá   rán lín xià zhēn fēng kuī yùn   chǔ wèn xiān zōng yàn héng qiáo xuě   kàn àn dàn cán yuè méng lóng yán chù   dān qīng   shuí rǎn háo gōng yáo tōng chén wài xìn   hán shēng yùn   yuē xíng róng shì shū shū xié yǐng   zhàn shuǐ yáo kōng shōu yún chuāng   chūn lǎo fāng qióng huā   piāo líng jǐn   nán mèng hún zhōng