满庭芳 中秋月,和人韵

明代 陈霆
碧海澄秋,遥空霁雨,姮娥起驾飞轮。素光万顷,灏气满乾坤。 坐久疏星渐失,枯枝冷、惊鹊南村。闲阶下,桂眠秋影,香味泻金樽。 瑶台当此夜,露零玉佩,风振仙裙。记唾壶残缺,歌韵清温。 回首西风易老,流年事、屈指休论。空惊叹,故人千里,相望渺江云。
hǎi chéng qiū   yáo kōng   héng é jià fēi lún guāng wàn qǐng hào   mǎn qián kūn    
zuò jiǔ shū xīng jiàn shī   zhī lěng jīng què nán cūn xián jiē xià guì mián   qiū yǐng xiāng wèi   xiè jīn zūn      
yáo tái dāng   líng pèi   fēng zhèn xiān qún tuò cán quē   yùn qīng wēn    
huí shǒu 西 fēng lǎo   liú nián shì zhǐ xiū lùn kōng jīng tàn rén   qiān xiāng wàng   miǎo jiāng yún