满庭芳 中秋

清代 李雯
玉树风疏,朱楼云卷,桂枝新剪轻黄。藕丝牵断,莲粉堕红房。 此夜平分秋色,金波转、纨扇初凉。开罗幕、鹊炉微暖,香散楚天长。 玉颜寂寞处,双横翠袖,自整明珰。渐月华空馆,露滑银床。 破镜半衔云树,九秋恨、一概平量。又何待、霜凝画角,飞雁两三行。
shù fēng shū   zhū lóu yún juǎn   guì zhī xīn jiǎn qīng huáng ǒu qiān duàn   lián fěn duò hóng fáng
píng fēn qiū   jīn zhuǎn wán shàn chū liáng kāi luó què wēi nuǎn   xiāng sàn chǔ tiān cháng
yán chù   shuāng héng cuì xiù   zhěng míng dāng jiàn yuè huá kōng guǎn   huá yín chuáng
jìng bàn xián yún shù   jiǔ qiū hèn gài píng liàng yòu dài shuāng níng huà jiǎo   fēi yàn liǎng sān xíng