满庭芳(张敏叔、程致道和示,复用韵寄酬)

宋代 叶梦得
枫落吴江,扁舟摇荡,暮山斜照催晴。此心长在,秋水共澄明。底事经年易判,惊遗恨、悄悄难平。临风处,佳人万里,霜笛与谁横。 长城。谁敢犯,知君五字,元有诗声。笑茅舍何时,归计真成。绿鬓朱颜老尽,柴车在、行即终行。聊相待,狂歌醉舞,虽老未忘情。
fēng luò jiāng   piān zhōu yáo dàng   shān xié zhào cuī qíng xīn zhǎng zài   qiū shuǐ gòng chéng míng shì jīng nián pàn   jīng hèn qiāo qiāo nán píng lín fēng chù   jiā rén wàn   shuāng shuí héng
cháng chéng shuí gǎn fàn   zhī jūn   yuán yǒu shī shēng xiào máo shè shí   guī zhēn chéng 绿 bìn zhū yán lǎo jìn   chái chē zài xíng zhōng xíng liáo xiāng dài   kuáng zuì   suī lǎo wèi wàng qíng