满庭芳·雨带苍烟

宋代 方岳
雨带苍烟,须粘残雪,几年今日秋崖。梅花篱落,不减旧情怀。更觉神仙有分,一条冰、羽客官阶。朝真外,研朱点易,风露滴松钗。 蓬莱。清浅未,吾将游戏,月坞云齐。已相期汗漫,鹤蜕青鞋。一念人间尘土,为雏孙、留醉茅柴。今而后,村书杂字,尽有老生涯。
dài cāng yān   zhān cán xuě   nián jīn qiū méi huā luò   jiǎn jiù qíng huái 怀 gèng jué shén xiān yǒu fèn   tiáo bīng guān jiē cháo zhēn wài   yán zhū diǎn   fēng sōng chāi
péng lái qīng qiǎn wèi   jiāng yóu   yuè yún xiāng hàn màn   tuì qīng xié niàn rén jiān chén   wèi chú sūn liú zuì máo chái jīn ér hòu   cūn shū   jǐn yǒu lǎo shēng