满庭芳 因梦作

金朝 马钰
时当春社,庵里闲眠。梦魂飞上峰颠。忽见山中神道,万万千千。个个无些喜色,予闲问、因何惨然。闻此语,便一齐大恸,却诉因缘。某等当元学道,都缘谓,贪杯爱恋腥膻。*做灵只,以是失了神仙。如今才方省悟,便见他、酒肉如冤。须当避,劝先生进道,戒行精专。
shí dāng chūn shè   ān xián mián mèng hún fēi shàng fēng diān jiàn shān zhōng shén dào   wàn wàn qiān qiān xiē   xián wèn yīn cǎn rán wén   biàn 便 tòng   què yīn yuán mǒu děng dāng yuán xué dào   dōu yuán wèi   tān bēi ài liàn xīng shān 。*   zuò líng zhǐ   shì shī le shén xiān jīn cái fāng xǐng   biàn 便 jiàn jiǔ ròu yuān dāng   quàn xiān sheng jìn dào   jiè xíng jīng zhuān