满庭芳·一径叉分

宋代 黄公度
一径叉分,三亭鼎峙,小园别是清幽。曲阑低槛,春色四时留。怪石参差卧虎,长松偃蹇拿虬。携筇晚,风来万里,冷撼一天秋。优游。销永昼,琴尊左右,宾主风流。且偷闲,不妨身在南州。故国归帆隐隐,西崑往事悠悠。都休问,金钗十二,满酌听轻讴。
jìng chā fēn   sān tíng dǐng zhì   xiǎo yuán bié shì qīng yōu lán kǎn   chūn shí liú guài shí cēn   cháng sōng yǎn jiǎn qiú xié qióng wǎn   fēng lái wàn   lěng hàn tiān qiū yōu yóu xiāo yǒng zhòu   qín zūn zuǒ yòu   bīn zhǔ fēng liú qiě tōu xián   fáng shēn zài nán zhōu guó guī fān yǐn yǐn   西 kūn wǎng shì yōu yōu dōu xiū wèn   jīn chāi shí èr   mǎn zhuó tīng qīng ōu