满庭芳 心自笑

金朝 马钰
学道修竹,累功积行,常愁行少功亏。劝人作善,於道最相宜。稍稍缘行端正,早傍人、别意猜疑。心自笑,图他功行,怎避是和非。华山陈处士,不侵耕织,山下行稀。尚有人相毁,发叹吟诗。清正无私无曲,任前程、宠辱灾危。随缘过,腾腾兀兀,歌舞乐希夷。
xué dào xiū zhú   lèi gōng xíng   cháng chóu xíng shǎo gōng kuī quàn rén zuò shàn   dào zuì xiāng shāo shāo yuán xíng duān zhèng   zǎo bàng rén bié cāi xīn xiào   gōng xíng   zěn shì fēi huà shān chén chǔ shì   qīn gēng zhī   shān xià xíng shàng yǒu rén xiàng huǐ   tàn yín shī qīng zhèng   rèn qián chéng chǒng zāi wēi suí yuán guò   téng téng