满庭芳(小春)

宋代 张俨
晴皎霜花,晓熔冰羽,开帘觉道寒轻。误闻啼鸟,生意又园林。闲了凄凉赋笔,便而今、不听秋声。消凝处,一枝借暖,终是未多情。 阳和能几许,寻红探粉,也恁忄欠人。笑邻娃痴小,料理护花铃。却怕惊回睡蝶,恐和他、草梦都醒。还知否,能消几日,风雪灞桥深。
qíng jiǎo shuāng huā   xiǎo róng bīng   kāi lián jué dào hán qīng wén niǎo   shēng yòu yuán lín xián le liáng   biàn 便 ér jīn tīng qiū shēng xiāo níng chù   zhī jiè nuǎn   zhōng shì wèi duō qíng
yáng néng   xún hóng tàn fěn   nèn xin qiàn rén xiào lín chī xiǎo   liào huā líng què jīng huí shuì dié   kǒng cǎo mèng dōu xǐng hái zhī fǒu   néng xiāo   fēng xuě qiáo shēn