满庭芳 闻雁

清代 曹贞吉
细草摧霜,寒风败叶,楼头一雁初鸣。偶来嘹呖,何事恰关卿。 惆怅沙平月落,衡阳路、几点峰青。还堪忆,江枫渔火,只影傍人明。 伶俜。山枕上,梦回酒醒,哀韵偏清。更阶前蛩语,林外秋声。 同是一般憔悴,算只少、猿叫三更。从今去,湘流曲折,莫近小窗横。
cǎo cuī shuāng   hán fēng bài   lóu tóu yàn chū míng ǒu lái liáo   shì qià guān qīng
chóu chàng shā píng yuè luò   héng yáng diǎn fēng qīng hái kān   jiāng fēng huǒ   zhī yǐng bàng rén míng
líng pīng shān zhěn shàng   mèng huí jiǔ xǐng   āi yùn piān qīng gèng jiē qián qióng   lín wài qiū shēng
tóng shì bān qiáo cuì   suàn zhǐ shǎo yuán jiào sān gēng cóng jīn   xiāng liú zhé   jìn xiǎo chuāng héng