满庭芳·微霰疏飘

宋代 史浩
微霰疏飘,骄云轻簇,短檠暗淡笼纱。冷禁兰帐,清晓忽飞花。已是平芜步阔,那堪更、折竹如蓑。凭栏处,关心一叶,归兴渺无涯。为瑞,已多少,适从狼子,来自龙沙。赖吾皇神武,薄海为家。尽扫腥风杀气,依然放、红日光华。回头看,山蹊水坞,缟带不随车。
wēi xiàn shū piāo   jiāo yún qīng   duǎn qíng àn dàn lóng shā lěng jìn lán zhàng   qīng xiǎo fēi huā shì píng kuò   kān gèng zhé zhú suō píng lán chù   guān xīn   guī xīng miǎo wèi ruì   duō shǎo   shì cóng láng   lái lóng shā lài huáng shén   hǎi wèi jiā jǐn sǎo xīng fēng shā   rán fàng hóng guāng huá huí tóu kàn   shān shuǐ   gǎo dài suí chē