满庭芳·天与疏慵

宋代 晁端礼
天与疏慵,人怜憔悴,分甘抛弃簪缨。有时乘兴,波上叶舟轻。十里横塘过雨,荷香细、苹末风清。真如画,残霞淡日,偏向柳梢明。凝情。尘网外,鲈鱼旋鲙。芳酒深倾。又算来、何须身後浮名。无限沧浪好景,蓑笠下、且遣馀生。长歌去,机心尽矣,鸥鹭莫相惊。
tiān shū yōng   rén lián qiáo cuì   fēn gān pāo zān yīng yǒu shí chéng xìng   shàng zhōu qīng shí héng táng guò   xiāng píng fēng qīng zhēn huà   cán xiá dàn   piān xiàng liǔ shāo míng níng qíng chén wǎng wài   xuán kuài fāng jiǔ shēn qīng yòu suàn lái shēn hòu míng xiàn cāng làng hǎo jǐng   suō xià qiě qiǎn shēng cháng   xīn jǐn   ōu xiāng jīng