满庭芳·天壤茫茫

宋代 周必大
天壤茫茫,人心殊观,未免因欠思馀。太山邱垤,同载一方舆。那更长沙下湿,祝融峰、才比吾庐。秋风冷,攀缘汗浃,应叹苦区区。登高,聊尔耳,何须蜡屐,谁暇膏车。默存处,清都宛在须臾。笑约乘鸾羽客,窥倒景、拊掌崎岖。归来把,萸囊菊盏,一为洗泥涂。
tiān rǎng máng máng   rén xīn shū guān   wèi miǎn yīn qiàn tài shān qiū dié   tóng zǎi fāng gèng cháng shā xià shī 湿   zhù róng fēng cái qiū fēng lěng   pān yuán hàn jiā   yīng tàn dēng gāo   liáo ěr ěr     shuí xiá gào chē cún chù   qīng dōu wǎn zài xiào yuē chéng luán   kuī dǎo jǐng zhǎng guī lái   náng zhǎn   wèi