满庭芳·宿雨滋兰

宋代 吴儆
宿雨滋兰,轻风飐柳,新来随处和融。幽兰曲径,花气巧相通。燕子才飞又语,带芹泥、时点芳丛。微中酒,日长睡起,心事在眉峰。 年年,春好处,联镳荡桨,拾翠挼红。任金貂醉脱,不放杯空。谁信风流一别,当时事、已逐飞鸿。云山晚,阑干罢倚,烟寺起疏钟。
宿 lán   qīng fēng zhǎn liǔ   xīn lái suí chǔ róng yōu lán jìng   huā qiǎo xiāng tōng yàn zi cái fēi yòu   dài qín shí diǎn fāng cóng wēi zhōng jiǔ   zhǎng shuì   xīn shì zài méi fēng
nián nián   chūn hǎo chù   lián biāo dàng jiǎng   shí cuì ruá hóng rèn jīn diāo zuì tuō   fàng bēi kōng shuí xìn fēng liú bié   dāng shí shì zhú fēi hóng 鸿 yún shān wǎn   lán gān   yān shū zhōng