满庭芳·山抹微云

宋代 琴操
山抹微云,天连衰草,画角声断斜阳。 暂停征辔,聊共引离觞。 多少蓬莱旧侣,频回首、烟霭茫茫。 孤村里,寒鸦万点,流水绕低墙。 魂伤。当此际,轻分罗带,暗解香囊。 谩赢得青楼,薄幸名狂。 此去何时见也,襟袖上、空有余香。 伤心处,长城望断,灯火已昏黄。
shān wēi yún   tiān lián shuāi cǎo   huà jiǎo shēng duàn xié yáng
zàn tíng zhēng pèi   liáo gòng yǐn shāng
duō shǎo péng lái jiù   pín huí shǒu yān ǎi máng máng
cūn   hán wàn diǎn   liú shuǐ rào qiáng
hún shāng dāng   qīng fēn luó dài   àn jiě xiāng náng
mán yíng de qīng lóu   xìng míng kuáng
shí jiàn   jīn xiù shàng kōng yǒu xiāng
shāng xīn chù   cháng chéng wàng duàn   dēng huǒ hūn huáng