满庭芳·山接平芜

宋代 李曾伯
山接平芜,烟横远墅,修眉淡抹晴妆。菊梅交际,天未十分霜。几许无穷秋思,空凝伫、衰柳斜阳。溪头路,黄芦一片,凫雁两三行。平章。风景似,画图一幅,著我徜徉。山中无事,聊尔适吾狂。不用登临感慨,青帘外、新酒堪尝。何为者,东家宋玉,千古叹凄凉。
shān jiē píng   yān héng yuǎn shù   xiū méi dàn qíng zhuāng méi jiāo   tiān wèi shí fēn shuāng qióng qiū   kōng níng zhù shuāi liǔ xié yáng tóu   huáng piàn   yàn liǎng sān xíng píng zhāng fēng jǐng shì   huà   zhù cháng yáng shān zhōng shì   liáo ěr shì kuáng yòng dēng lín gǎn kǎi   qīng lián wài xīn jiǔ kān cháng wéi zhě   dōng jiā sòng   qiān tàn liáng