满庭芳(赏梅)

宋代 秦观
庭院余寒,帘栊清晓,东风初破丹苞。相逢未识,错认是夭桃。休道寒香波较晚,芳丛里、便觉孤高。凭阑久,巡檐索笑,冷蕊向青袍。 扬州,春兴动,主人情重,招集吟豪。信冰姿潇洒,趣在风骚。脉脉此情谁会,和羹事、且付香醪。归来后,湖头月淡,伫立看烟涛。
tíng yuàn hán   lián lóng qīng xiǎo   dōng fēng chū dān bāo xiāng féng wèi shí   cuò rèn shì yāo táo xiū dào hán xiāng jiào wǎn   fāng cóng biàn 便 jué gāo píng lán jiǔ   xún yán suǒ xiào   lěng ruǐ xiàng qīng páo
yáng zhōu   chūn xìng dòng   zhǔ rén qíng zhòng   zhāo yín háo xìn bīng 姿 xiāo   zài fēng sāo qíng shuí huì   gēng shì qiě xiāng láo guī lái hòu   tóu yuè dàn   zhù kàn yān tāo