满庭芳·瑟瑟金风

宋代 向子諲
瑟瑟金风,团团玉露,岩花秀发秋光。水边一笑,十里得清香。疑是蕊宫仙子,新妆就、娇额涂黄。霜天晚,妖红丽紫,回首总堪伤。中央。孕正色,更留明月,偏照何妨。便高如兰菊,也让芬芳。输与芗林居士,微吟罢、闲据胡床。须知道,天教尤物,相伴老江乡。
jīn fēng   tuán tuán   yán huā xiù qiū guāng shuǐ biān xiào   shí qīng xiāng shì ruǐ gōng xiān   xīn zhuāng jiù jiāo é huáng shuāng tiān wǎn   yāo hóng   huí shǒu zǒng kān shāng zhōng yāng yùn zhèng   gèng liú míng yuè   piān zhào fáng biàn 便 gāo lán   ràng fēn fāng shū xiāng lín shì   wēi yín xián chuáng zhī dào   tiān jiào yóu   xiāng bàn lǎo jiāng xiāng