满庭芳·人道苍姬

宋代 程必
人道苍姬,燠多寒少,故教千岁绵绵。算来春夏,一气本无偏。底事今年玉历,秋未朔、风露泠然。君知否,山深地僻,自是早霜天。如今,当此去,十分亲切,面问婵娟。何须看仙槎,海上重还。好在金英玉屑,□为我、满泛金船。仍传语,横江秀石,□永锁三川。
rén dào cāng   duō hán shǎo   jiào qiān suì mián mián suàn lái chūn xià   běn piān shì jīn nián   qiū wèi shuò fēng líng rán jūn zhī fǒu   shān shēn   shì zǎo shuāng tiān jīn   dāng   shí fēn qīn qiè   miàn wèn chán juān kàn xiān chá   hǎi shàng zhòng hái hǎo zài jīn yīng xiè     wèi mǎn fàn jīn chuán réng chuán   héng jiāng xiù shí     yǒng suǒ sān chuān