满庭芳 其一 兰

明代 陈霆
窈谷阴崖,香云煖雨,芳蕤初着幽丛。修然世外,此意几人同。 回望三湘何许,灵均去、佩冷江空。无人问,断魂千里,相逐落梅风。 平生良自爱,孤标高韵,寂寞山中。算知心独许,三尺焦桐。 肠断王孙未返,年时草、又衬残红。春愁满,汀蘋岸芷,落日楚江东。
yǎo yīn   xiāng yún nuǎn   fāng ruí chū zhe yōu cóng xiū rán shì wài   rén tóng    
huí wàng sān xiāng   líng jūn pèi lěng jiāng kōng rén wèn duàn hún   qiān xiāng zhú   luò méi fēng      
píng shēng liáng ài   biāo gāo yùn   shān zhōng suàn zhī xīn sān   chǐ jiāo tóng    
cháng duàn wáng sūn wèi fǎn   nián shí cǎo yòu chèn cán hóng chūn chóu mǎn tīng píng   àn zhǐ luò   chǔ jiāng dōng