满庭芳 七夕

清代 李雯
粉席迎凉,彤云送暑,晚风初度红楼。玉炉香篆,彩线络琼钩。 露脚斜飞鹊羽,明河泻、淡淡清流。中宵静、黄姑织女,又值一岁秋。 悠悠。看此夜,方填银浪,旋解星裯。渐月迷津渡,双盼难留。 虽是人间天上,离别处、一概都愁。穿针罢、蛛丝未断,闲整玉搔头。
fěn yíng liáng   tóng yún sòng shǔ   wǎn fēng chū hóng lóu xiāng zhuàn   cǎi xiàn 线 luò qióng gōu
jiǎo xié fēi què   míng xiè dàn dàn qīng liú zhōng xiāo jìng huáng zhī   yòu zhí suì qiū
yōu yōu kàn   fāng tián yín làng   xuán jiě xīng chóu jiàn yuè jīn   shuāng pàn nán liú
suī shì rén jiān tiān shàng   bié chù gài dōu chóu chuān 穿 zhēn zhū wèi duàn   xián zhěng sāo tóu