满庭芳 秋遣

宋代 吴山
归鸟休枝,夜虫鸣彻,小轩风过吹凉。雨晴天朗,诗思入潇湘。 秋染重林瑟瑟,更何处、疏远清香。曲池畔,绿红层叠,依约瘦莲房。 携撙闲吊月,支离病骨,潦倒贫乡。叹人生有几,况遇沧桑。 且把双眉解放,领略些,水色山光。衷肠事,思亲忧世,别作一囊装。
guī niǎo xiū zhī   chóng míng chè   xiǎo xuān fēng guò chuī liáng qíng tiān lǎng shī   xiāo xiāng    
qiū rǎn zhòng lín   gèng chǔ shū yuǎn qīng xiāng chí pàn hóng   céng 绿 dié yuē   shòu lián fáng      
xié zǔn xián diào yuè   zhī bìng   liáo dǎo pín xiāng tàn rén shēng yǒu kuàng   cāng sāng    
qiě shuāng méi jiě fàng   lǐng lüè xiē   shuǐ shān guāng zhōng cháng shì   qīn yōu shì bié   zuò náng zhuāng