满庭芳·鸥起苹中

宋代 晁补之
鸥起苹中,鱼惊荷底,画船天上来时。翠湾红渚,宛似武陵迷。更晚青山更好,孤云带、远雨丝垂。清歌里,金尊未掩,谁使动分携。 竹林、高晋阮,阿咸潇散,犹愧风期。便弃官终隐,钓叟苔矶。纵是冥鸿云外,应念我、垂翼低飞。新词好,他年认取,天际片帆归。
ōu píng zhōng   jīng   huà chuán tiān shàng lái shí cuì wān hóng zhǔ   wǎn líng gèng wǎn qīng shān gèng hǎo   yún dài yuǎn chuí qīng   jīn zūn wèi yǎn   shuí shǐ 使 dòng fēn xié
zhú lín gāo jìn ruǎn   ā xián xiāo sàn   yóu kuì fēng biàn 便 guān zhōng yǐn   diào sǒu tái zòng shì míng hóng 鸿 yún wài   yīng niàn chuí fēi xīn hǎo   nián rèn   tiān piàn fān guī