满庭芳·马络青丝

宋代 毛滂
马络青丝,障开红锦,小晴初断香尘。芳醪满载,持烛有佳人。飞盖西园午夜,花梢冷、云月胧明。折还惜,留花伴月,占定可怜春。 佳人。争插帽,已残芳树,犹缀余英。任红辞香散,蝶恨蜂瞋。醉也和春戴去,深院落、初馥炉熏。玉台畔,未教卸了,留映晚妆新。
luò qīng   zhàng kāi hóng jǐn   xiǎo qíng chū duàn xiāng chén fāng láo mǎn zài   chí zhú yǒu jiā rén fēi gài 西 yuán   huā shāo lěng yún yuè lóng míng shé hái   liú huā bàn yuè   zhàn dìng lián chūn
jiā rén zhēng chā mào   cán fāng shù   yóu zhuì yīng rèn hóng xiāng sàn   dié hèn fēng chēn zuì chūn dài   shēn yuàn luò chū xūn tái pàn   wèi jiào xiè le   liú yìng wǎn zhuāng xīn