满庭芳·麦陇如云

宋代 叶梦得
麦陇如云,清风吹破,夜来疏雨才晴。满川烟草,残照落微明。缥渺危栏曲槛,遥天尽、日脚初平。青林外,参差暝霭,萦带远山横。孤城。春雨过,绿阴是处,时有莺声。问落絮游丝,毕竟何成。信步苍苔绕遍,真堪付、闲客闲行。微吟罢,重回皓首,江海渺遗情。
mài lǒng yún   qīng fēng chuī   lái shū cái qíng mǎn chuān yān cǎo   cán zhào luò wēi míng piǎo miǎo wēi lán kǎn   yáo tiān jǐn jiǎo chū píng qīng lín wài   cēn míng ǎi   yíng dài yuǎn shān héng chéng chūn guò   绿 yīn shì chù   shí yǒu yīng shēng wèn luò yóu   jìng chéng xìn cāng tái rào biàn   zhēn kān xián xián xíng wēi yín   chóng huí hào shǒu   jiāng hǎi miǎo qíng