满庭芳·腊雪溶酥

宋代 李鼐
腊雪溶酥,春冰浮玉,素蟾三五才过。晓来庭户,何事五云多。尽道九天麟坠,将环佩、袅袅鸣珂。风标爽,胸中嵬磊,豪气挽天河。 
 平生,横诉志,指挥夷虏,平定干戈。看它年功业,还让廉颇。且对江山难老,金樽满、鲸海翻波。歌声转,玉人扶处,拚取醉颜酡。
 
xuě róng   chūn bīng   chán sān cái guò xiǎo lái tíng   shì yún duō jǐn dào jiǔ tiān lín zhuì   jiāng huán pèi niǎo niǎo míng fēng biāo shuǎng   xiōng zhōng wéi lěi   háo wǎn tiān
  &   #   1   3   ; &# 13;   píng shēng   héng zhì   zhǐ huī píng dìng gān   kàn nián gōng hái ràng lián   qiě duì jiāng shān nàn lǎo jīn zūn mǎn jīng   hǎi fān   shēng zhuǎn rén   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;