满庭芳·兰畹霜浓

宋代 石孝友
兰畹霜浓,柳溪冰咽,春光先到江梅。瘦枝疏萼,特地破寒开。钩引天涯旧恨,双眉锁、九曲回肠。空销黯,故园何在,风月浸长淮。当年,吟赏处,醉山颓倒,飞屑成堆。怎奈向而今,雨误云乖。万里难凭驿使,那堪对、别馆离杯。谁知道,洛阳诗老,还有梦魂来。
lán wǎn shuāng nóng   liǔ bīng yàn   chūn guāng xiān dào jiāng méi shòu zhī shū è   hán kāi gōu yǐn tiān jiù hèn   shuāng méi suǒ jiǔ huí cháng kōng xiāo àn   yuán zài   fēng yuè jìn cháng huái dāng nián   yín shǎng chù   zuì shān tuí dǎo   fēi xiè chéng duī zěn nài xiàng ér jīn   yún guāi wàn nán píng 驿 shǐ 使   kān duì bié guǎn bēi shéi zhī dào   luò yáng shī lǎo   hái yǒu mèng hún lái