满庭芳·景傍清明

宋代 杏俏
景傍清明,日和风暖,数枝浓淡胭脂。春来早起,惟我独芳菲。门外几番雨过,似佳人、细腻香肌。堪赏处,玉楼人醉,斜插满头归。梅花何太早,消疏骨肉,叶密花稀。不逢媚景,开後甚孤栖。恐怕百花笑你,甘心受、雪压霜欺。争如我,年年得意,占断踏青时。
jǐng bàng qīng míng   fēng nuǎn   shù zhī nóng dàn yān zhī chūn lái zǎo   wéi fāng fēi mén wài fān guò   shì jiā rén xiāng kān shǎng chù   lóu rén zuì   xié chā mǎn tóu guī méi huā tài zǎo   xiāo shū ròu   huā féng mèi jǐng   kāi hòu shén kǒng bǎi huā xiào   gān xīn shòu xuě shuāng zhēng   nián nián   zhàn duàn qīng shí