满庭芳·华发苍头

宋代 洪适
华发苍头,年年更变,白雪轻犯双眉。六旬过四,七十古来稀。问柳寻花兴懒,拈筇杖、闲绕园池。曾中有,青州从事,无意唤琼彝。 人生,何处乐,楼台院落,吹竹弹丝。奈壮怀销铄,病费医治。漫道琴弦绿绮,游鱼听、山水谁知。盘洲怨,盟鸥闲阔,瘗鹤立新碑。
huá cāng tóu   nián nián gēng biàn   bái xuě qīng fàn shuāng méi liù xún guò   shí lái wèn liǔ xún huā xīng lǎn   niān qióng zhàng xián rào yuán chí céng zhōng yǒu   qīng zhōu cóng shì   huàn qióng
rén shēng   chǔ   lóu tái yuàn luò   chuī zhú tán nài zhuàng huái 怀 xiāo shuò   bìng fèi zhì màn dào qín xián 绿   yóu tīng shān shuǐ shéi zhī pán zhōu yuàn   méng ōu xián kuò   xīn bēi