满庭芳·红叶飘零

宋代 舒亶
红叶飘零,寒烟疏淡,楼台半在云间。望中风景,图画也应难。又是重阳过了,东篱下、黄菊阑珊。陶潜病,风流载酒,秋意与人闲。 霞冠。欹倒处,瑶台唱罢,如梦中还。但醉里赢得,满眼青山。花发看看满也,留不住、当日朱颜。平生事,从头话了,独自却凭阑。
hóng piāo líng   hán yān shū dàn   lóu tái bàn zài yún jiān wàng zhòng fēng jǐng   huà yìng nán yòu shì chóng yáng guò le   dōng xià huáng lán shān táo qián bìng   fēng liú zài jiǔ   qiū rén xián
xiá guān dǎo chù   yáo tái chàng   mèng zhōng hái dàn zuì yíng de   mǎn yǎn qīng shān huā kàn kàn mǎn   liú zhù dāng zhū yán píng shēng shì   cóng tóu huà le   què píng lán