满庭芳 寒夜

宋代 康与之
霜幕风帘,闲斋小户,素蟾初上雕笼。玉杯醽醁,还与可人同。古鼎沈烟篆细,玉笋破、橙橘香浓。梳妆懒,脂轻粉薄,约略淡眉峰。清新,歌几许,低随慢唱,语笑相供。道文书针线,今夜休攻。莫厌兰膏更继,明朝又、粉冗匆匆。酩酊也,冠儿未卸,先把被儿烘。
shuāng fēng lián   xián zhāi xiǎo   chán chū shàng diāo lóng bēi líng   hái rén tóng dǐng shěn yān zhuàn   sǔn chéng xiāng nóng shū zhuāng lǎn   zhī qīng fěn báo   yuē lüè dàn méi fēng qīng xīn     suí màn chàng   xiào xiāng gōng dào wén shū zhēn xiàn 线   jīn xiū gōng yàn lán gāo gèng   míng cháo yòu fěn rǒng cōng cōng mǐng dǐng   guān ér wèi xiè   xiān bèi ér hōng