满庭芳·寒日穿帘

宋代 舒亶
寒日穿帘,澄江凭槛,练光浮动余霞。蓼汀芦岸,黄叶衬孤花。天外征帆隐隐,残云共、流水无涯。登临处,琼枝潋滟,风帽醉欹斜。 丰年,时节好,玉香田舍,酒满渔家。算浮世劳生,事事输他。便恁从今酩酊,休更问、白雪笼纱。还须仗,神仙妙手,传向画图夸。
hán chuān 穿 lián   chéng jiāng píng kǎn   liàn guāng dòng xiá liǎo tīng àn   huáng chèn huā tiān wài zhēng fān yǐn yǐn   cán yún gòng liú shuǐ dēng lín chù   qióng zhī liàn yàn   fēng mào zuì xié
fēng nián   shí jié hǎo   xiāng tián shè   jiǔ mǎn jiā suàn shì láo shēng   shì shì shū biàn 便 nèn cóng jīn mǐng dǐng   xiū gèng wèn bái xuě lóng shā hái zhàng   shén xiān miào shǒu   chuán xiàng huà kuā