满庭芳 复用前韵

金朝 马钰
吊孝之人,送终之辈,当思兔死孤悲。青春渐老,休要恋花枝。好把精神收拾,超彼岸、出水腾泥。皈正觉,自心有病,物外去寻医。良医无药饵,劈昏凿暗,便是明师。要心无染著,熟境迁移。神净虎龙交媾,任红日、东出还西。无忧恼,长安路上,行道不迟迟。
diào xiào zhī rén   sòng zhōng zhī bèi   dāng bēi qīng chūn jiàn lǎo   xiū yào liàn huā zhī hǎo jīng shén shōu shí   chāo àn chū shuǐ téng guī zhèng jué   xīn yǒu bìng   wài xún liáng yào ěr   hūn záo àn   biàn 便 shì míng shī yào xīn rǎn zhù   shú jìng qiān shén jìng lóng jiāo gòu   rèn hóng dōng chū hái 西 yōu nǎo   cháng ān shàng   háng dào chí chí