满庭芳 佛手柑

清代 严绳孙
露质舒金,秋肌敛雪,可宜垂手亭亭。木奴愁绝,低首拜嘉名。 何事汉宫仙掌,轻移去、铅泪双零。浑输与、玉毫光里,一指證无生。 兜罗垂引处,春纤乍接,一样香清。正夜深寒浅,幽梦初醒。 问取散花人去,如花客、屈指谁争。还凭藉、慈云深护,长伴展金经。
zhì shū jīn   qiū liǎn xuě   chuí shǒu tíng tíng chóu jué   shǒu bài jiā míng    
shì hàn gōng xiān zhǎng   qīng qiān lèi shuāng líng hún shū háo guāng zhǐ zhèng   shēng        
dōu luó chuí yǐn chù   chūn xiān zhà jiē   yàng xiāng qīng zhèng shēn hán qiǎn yōu   mèng chū xǐng    
wèn sàn huā rén   huā zhǐ shuí zhēng hái píng jiè yún shēn zhǎng bàn zhǎn   jīn jīng