满庭芳·咄这牛儿

宋代 则禅师
咄这牛儿,身强力健,几人能解牵骑。为贪原上,嫩草绿离离。只管寻芳逐翠,奔驰后、不顾倾危。争知道,山遥水远,回首到家迟。 牧童,今有智,长绳牢把,短杖高提。入泥入水,终是不生疲。直待心调步稳,青松下、孤笛横吹。当归去,人牛不见,正是月明时。
duō zhè niú ér   shēn qiáng jiàn   rén néng jiě qiān wèi tān yuán shàng   nèn cǎo 绿 zhǐ guǎn xún fāng zhú cuì   bēn chí hòu qīng wēi zhēng zhī dào   shān yáo shuǐ yuǎn   huí shǒu dào jiā chí
tóng   jīn yǒu zhì   zhǎng shéng láo   duǎn zhàng gāo shuǐ   zhōng shì shēng zhí dài xīn diào wěn   qīng sōng xià héng chuī dāng guī   rén niú jiàn   zhèng shì yuè míng shí