满庭芳 春日苦雨

清代 龚静照
春昼淹淹,春愁脉脉,娇黄媚紫都非。韶华几许,九十半成违。 风暖水纹如皱,凭栏处、漫浸芳菲。残梦醒,云迷雾锁,何处见馀晖。 追思,曾玩赏,旧时情事,珠泪频挥。渐看看成病,减却香围。 又是清明过也,空赢得、绿惨红稀。如萍燕,东西漂泊,不解认人归。
chūn zhòu yān yān   chūn chóu   jiāo huáng mèi dōu fēi sháo huá   jiǔ shí bàn chéng wéi
fēng nuǎn shuǐ wén zhòu   píng lán chù màn jìn fāng fēi cán mèng xǐng   yún suǒ   chǔ jiàn huī
zhuī   céng wán shǎng   jiù shí qíng shì   zhū lèi pín huī jiàn kàn kàn chéng bìng   jiǎn què xiāng wéi
yòu shì qīng míng guò   kōng yíng de 绿 cǎn hóng píng yàn   dōng 西 piāo   jiě rèn rén guī