满庭芳 春草

明代 陈霆
山外斜阳,客边细雨,天涯一望关情。故人何处,春草又还生。 长记当时南浦,同携手、别泪双零。音尘断,江淹已老,身世总堪惊。 东风真薄倖,移将新绿,暗满归程。莽烧痕断处,一片愁城。 烟霭秦川故道,牛羊外、多少长亭。孤村晚,杜鹃声急,马上酒微醒。
shān wài xié yáng   biān   tiān wàng guān qíng rén chǔ chūn   cǎo yòu hái shēng    
zhǎng dāng shí nán   tóng xié shǒu bié lèi shuāng líng yīn chén duàn jiāng yān   lǎo shēn shì   zǒng kān jīng      
dōng fēng zhēn báo xìng   jiāng xīn 绿   àn mǎn guī chéng mǎng shāo hén duàn chù   piàn chóu chéng    
yān ǎi qín chuān dào   niú yáng wài duō shào zhǎng tíng cūn wǎn juān   shēng shàng   jiǔ wēi xǐng