满庭芳·碧落横秋

宋代 佚名
碧落横秋,浮云崩浪,夜凉先到梧桐。荷花十丈,人在赤城中。凤髻尚梳雾湿,眉峰翠、的烁双瞳。多应是,金丹一粒,点就蕊仙宫。相逢。蓬岛客,酒翻银海,一饮如虹。弄横玉招月,吹上层空。青鸾传书满座,蟠桃树、已结轻红。拚沉醉,人间拍手,一笑有东风。
luò héng qiū   yún bēng làng   liáng xiān dào tóng huā shí zhàng   rén zài chì chéng zhōng fèng shàng shū shī 湿   méi fēng cuì de shuò shuāng tóng duō yìng shì   jīn dān   diǎn jiù ruǐ xiān gōng xiāng féng péng dǎo   jiǔ fān yín hǎi   yǐn hóng nòng héng zhāo yuè   chuī shàng céng kōng qīng luán chuán shū mǎn zuò   pán táo shù jié qīng hóng pàn chén zuì   rén jiān pāi shǒu   xiào yǒu dōng fēng