满庭芳·白玉楼高

宋代 周邦彦
白玉楼高,广寒宫阙,暮云如幛褰开。银河一派,流出碧天来。无数星躔玉李,冰轮动、光满楼台。登临处,全胜瀛海,弱水浸蓬莱。 云鬟,香雾湿,月娥韵涯,云冻江梅。况餐花饮露,莫惜裴徊。坐看人间如掌,山河影、倒入琼杯。归来晚,笛声吹彻,九万里尘埃。
bái lóu gāo   guǎng 广 hán gōng què   yún zhàng qiān kāi yín pài   liú chū tiān lái shù xīng chán   bīng lún dòng guāng mǎn lóu tái dēng lín chù   quán shèng yíng hǎi   ruò shuǐ jìn péng lái
yún huán   xiāng shī 湿   yuè é yùn   yún dòng jiāng méi kuàng cān huā yǐn   péi huái zuò kàn rén jiān zhǎng   shān yǐng dào qióng bēi guī lái wǎn   shēng chuī chè   jiǔ wàn chén āi