满庭芳

宋代 鲷阳居士
良月霜清,小春寒浅,瑞庭蓂荚双飞。岭梅香度,初发向南枝。此际高门袭庆,真金降、金璧生辉。传瀛海向歆父子,相继大名垂。广寒,山藉在,笔驱造化,夕照虹霓。暂徘徊、莲幕名誉交驰。行继夔龙步武,蓬山静、玉宇春迟。当清夜,神交大一,相对熟青藜。
liáng yuè shuāng qīng   xiǎo chūn hán qiǎn   ruì tíng míng jiá shuāng fēi lǐng méi xiāng   chū xiàng nán zhī gāo mén qìng   zhēn jīn jiàng jīn shēng huī chuán yíng hǎi xiàng xīn   xiāng míng chuí guǎng 广 hán   shān zài   zào huà   zhào hóng zàn pái huái lián míng jiāo chí xíng kuí lóng   péng shān jìng chūn chí dāng qīng   shén jiāo   xiāng duì shú qīng