满庭芳

元代 仇远
寒食无情,阳春如客,晚风落尽繁枝。落红堆径,小槛立移时。乐事不堪再省,吴乡远、愁思依依。谁家燕,斜穿绣幕,轻惹画梁泥。 还知。人寂寞,殷勤软语,来说差池。怕王孙归去,芳草离离。倚翠屏山梦断,无心听、啼鸟催归。何时向,溪流练带,一舸载鸱夷。
hán shí qíng   yáng chūn   wǎn fēng luò jǐn fán zhī luò hóng duī jìng   xiǎo kǎn shí shì kān zài shěng   xiāng yuǎn chóu shuí jiā yàn   xié chuān 穿 xiù   qīng huà liáng
hái zhī rén   yīn qín ruǎn   lái shuō chā chí wáng sūn guī   fāng cǎo cuì píng shān mèng duàn   xīn tīng niǎo cuī guī shí xiàng   liú liàn dài   zài chī