满庭芳

宋代 卢祖皋
徉湖山间,望之为蓬瀛仙翁也。因赋此以寿之,俾舟人歌以和渔唱 盘谷居成,辋川图就,便从鸥鹭寻盟。泛溪窈窕,游钓寄高情。尚忆儿童旧地,疏帘外、烟雨新晴。微吟罢,渔歌乡答,欸乃醉中听。 蓬瀛。归计早,下帆坐阅,涛浪堪惊。爱闲身长占,风澹波平。夜雪何时访戴,梅花下、同款柴扃。还知否,清时未许,野渡有舟横。
yáng shān jiān   wàng zhī wèi péng yíng xiān wēng yīn shòu 寿 zhī   zhōu rén chàng
pán chéng   wǎng chuān jiù   biàn 便 cóng ōu xún méng fàn yǎo tiǎo   yóu diào gāo qíng shàng ér tóng jiù   shū lián wài yān xīn qíng wēi yín   xiāng   ǎi nǎi zuì zhōng tīng
péng yíng guī zǎo   xià fān zuò yuè   tāo làng kān jīng ài xián shēn cháng zhàn   fēng dàn píng xuě shí fǎng 访 dài   méi huā xià tóng kuǎn chái jiōng hái zhī fǒu   qīng shí wèi   yǒu zhōu héng