满庭芳

宋代 张元干
三十年来,云游行化,草鞋踏破尘沙。遍参尊宿,曾记到京华。衲子如麻似粟,谁会笑、瞿老拈花。经离乱,青山尽处,海角又天涯。 今宵,闲打睡,明朝粥饭,随分僧家。把木佛烧却,除是丹霞。撞著门徒施主,蓦然个、喜舍由他。庐陵米,还知价例,毫发更无差。
sān shí nián lái   yún yóu xíng huà   cǎo xié chén shā biàn cān zūn 宿   céng dào jīng huá zi shì   shuí huì xiào lǎo niān huā jīng luàn   qīng shān jǐn chù   hǎi jiǎo yòu tiān
jīn xiāo   xián shuì   míng cháo zhōu fàn   suí fēn sēng jiā shāo què   chú shì dān xiá zhuàng zhù mén shī zhǔ   rán shě yóu líng   hái zhī jià   háo gèng chà