满庭芳

宋代 王以宁
山耸方壶,潮通碧海,江东自昔名家。玉真仙子,珰佩粲朝霞。一种天香胜味,笑杨梅、不数枇杷。难模写,牟尼妙质,光透紫丹砂。 咨嗟。如此辈,不知何为,留滞天涯。料甘心远引,无意纷华。一任姚黄魏紫,供吟赏、银烛笼纱。南游士,日餐千颗,不愿九霞车。
shān sǒng fāng   cháo tōng hǎi   jiāng dōng míng jiā zhēn xiān   dāng pèi càn zhāo xiá zhǒng tiān xiāng shèng wèi   xiào yáng méi shù pa nán xiě   miào zhì   guāng tòu dān shā
jiē bèi   zhī wéi   liú zhì tiān liào gān xīn yuǎn yǐn   fēn huá rèn yáo huáng wèi   gōng yín shǎng yín zhú lóng shā nán yóu shì   cān qiān   yuàn jiǔ xiá chē