满庭芳

宋代 王庭
颓玉成山,倾江作酒,醉来莫问升沈。少年狂怪,应笑老婆心。也会东涂西抹,行穿过、柳陌花阴。诚何用,腰龟左顾,犹待铸黄金。 如今。回首处,青楼缥缈,朱箔重深。叹江海飘零,离恨难禁。好在铜梁玉垒,将车骑、他日重临。归来看,文君未老,相对抚鸣琴。
tuí chéng shān   qīng jiāng zuò jiǔ   zuì lái wèn shēng shěn shào nián kuáng guài   yīng xiào lǎo xīn huì dōng 西   xíng chuān 穿 guò liǔ huā yīn chéng yòng   yāo guī zuǒ   yóu dài zhù huáng jīn
jīn huí shǒu chù   qīng lóu piāo miǎo   zhū zhòng shēn tàn jiāng hǎi piāo líng   hèn nán jìn hǎo zài tóng liáng lěi   jiāng chē zhòng lín guī lái kàn   wén jūn wèi lǎo   xiāng duì míng qín