满庭芳

清代 蒋春霖
黄叶人家,芦花天气,到门秋水成湖。携尊船过,帆小入菰蒲。 谁识天涯倦客,野桥外、寒雀惊呼。还惆怅、霜前瘦影,人似柳萧疏。 愁馀。空自把、乡心寄雁,泛宅依凫。任相逢一笑,不是吾庐。 漫托鱼波万顷,便秋风、难问莼鲈。空江上,沈沈戍鼓,落日大旗孤。
huáng rén jiā   huā tiān   dào mén qiū shuǐ chéng xié zūn chuán guò fān   xiǎo    
shuí shí tiān juàn   qiáo wài hán què jīng hái chóu chàng shuāng qián shòu yǐng rén shì liǔ   xiāo shū        
chóu kōng xiāng xīn yàn fàn zhái   rèn xiāng féng xiào shì          
màn tuō wàn qǐng   biàn 便 qiū fēng nán wèn chún kōng jiāng shàng shěn shěn   shù luò