满庭芳

金朝 马钰
见人错失,动我心肠。交予怎不悲伤。思想燃指然臂,顶上然香。 假饶投崖喂虎,尽舍身、拚命非常。争知得,有些儿妙理,别是嘉祥。 清静无为鼎内,觉心中真火,下降肾堂。肾水化为真气,气结红霜。 常常熏蒸四大,便玲珑、响喨玎珰。神光灿,得携云,归去蓬庄。
jiàn rén cuò shī   dòng xīn cháng jiāo zěn bēi shāng xiǎng rán zhǐ rán dǐng shàng   rán xiāng      
jiǎ ráo tóu wèi   jǐn shě shēn pàn mìng fēi cháng zhēng zhī de yǒu xiē   ér miào bié shì   jiā xiáng      
qīng jìng wéi dǐng nèi   jué xīn zhōng zhēn huǒ   xià jiàng shèn táng shèn shuǐ huà wéi zhēn   jié hóng shuāng    
cháng cháng xūn zhēng   biàn 便 líng lóng xiǎng liàng dīng dāng shén guāng càn xié   yún guī   péng zhuāng