满庭芳

元代 谭处端
咄这憨牛,顽狂性劣,侵禾逐稼伤蹂。鼻绳牢把,紧紧刀须收。 旧习无明常乱,加鞭打、始悟回头。忘思处,孤峰困卧,默默万缘休。 渐犨。前步稳,芒儿闲散,心意何留。趋云山自在,真东歌讴。 蓑笠闲堆古岸,短笛弄、新韵悠悠。黄昏后,人牛归去,唯见月当秋。
duō zhè hān niú   wán kuáng xìng liè   qīn zhú jià shāng róu shéng láo jǐn   jǐn dāo shōu    
jiù míng cháng luàn   jiā biān shǐ huí tóu wàng chù fēng   kùn   wàn yuán xiū      
jiàn chōu qián wěn máng   ér xián sǎn xīn   liú yún shān zai zhēn dōng   ōu      
suō xián duī àn   duǎn nòng xīn yùn yōu yōu huáng hūn hòu rén niú   guī wéi jiàn   yuè dāng qiū